LÃ LƠI TRÀ CHIỀU (Lục Bát)

thế thôi…

…pha một ấm trà

vễnh chân gác ngọ kẽo cà… võng mây

tửng tưng vỗ phát đít ngày

vén hoàng hôn lạ luồn tay chân trời

Em…

(hay con khác)… à…ơi…

lỡ ta vào mộng chớ lời tĩnh lay

mấy khi có được cơn say

chìm nơi mụ mị để hay tình nồng

sáo nào sáo chẳng sang sông

than chi diếp dại cải ngồng vô tâm

hạ nồng nụ lõa hà rầm

có vê núm nắng đâu cần lụy ai

thế thôi…

… hớp một hớp dài

mớm môi đắng đẫm tình lai rai tình

dầm dề nhụa biển vô minh

sá chi mạn sóng tùng chinh cuối chiều

đã nơi vượn hú vạc kêu

cứ trêu gió bỏi cứ khều vạt non

mỗi khi tai mắt vẫn còn

vẫn mơi lồng lộng vẫn lòn thênh thang

mai đây gốc chiếu giữa làng

có cơ chém gió tình tang với Đời…

28.06.20

Thuận Nghĩa

LÃ LƠI TRÀ CHIỀU- 2

lã lơi với lá phát chơi…

trà chiều uống với một người… sẽ nhau

tình em lướt nhát dao cau

nơi thăm thẳm kiếp còn đau chín tầng

cho dù rồi sẽ… vân…vân… (…v…v…)

cũng phê được độ tần ngần nắm tay

cho dù mai mốt vẫn cày

miếng cơm manh áo đuôi mày khó chia

cho dù nửa chén trăng thề

quyết nhấp tận đáy hồn quê đầu cành

lá nơi biệt xứ cũng xanh

cớ sao khắc khoải bồng bềnh chốn xưa?

nhấp bao nhiêu hớp cho vừa

để không còn phải thớt thưa chúng mình

để nơi gốc chiếu tùng chinh

nắng già gió bỏi biết tình tang nhau

nói thật nhé cuộc vò nhàu

là do Ông Tạo… mình màu xít chi

chén này nhấp cạn cũng vì

người đi nghẹn một lối về ấy thôi…

28.06.21

Thuận Nghĩa

BẢY CHỮ MÙA NGÂU

Có bao nhiêu lá đem xé nát

Ghép kín bộn bề khi trống trơn

…..

BẢY CHỮ MÙA NGÂU

thuannghia | 23 September, 2012 12:15

Có một bất ngờ dưới nắng thu

Là ta như bỗng hóa ra mù

Bao nhiêu lửa hạ nhen ngày ấy

Chưa kịp bùng lên đã thành tro

Trời có trong đâu chỉ xám thôi

Cơn mưa ngắc ngứ như ngọng lời

Lá không thèm rụng ta cũng rụng

Rụng hết lời yêu khô trên môi

Nào thấy cúc đâu để vàng ươm

Thấy đâu diễm lệ để chín hườm

Chả nhẽ mênh mông là dối trá

Chỉ thấy vẹn tròn khi rách bươm

Ta đã lừa ta lừa cả em

Cứ lật trang mới giữa cũ mèm

Giả vờ như thấy trong lề rách

Có một nhiên sơ đã từng quen

Ta đã lừa ta lừa thu luôn

Nhặt trên lối hạ những phiến buồn

Có bao nhiêu lá đem xé nát

Ghép kín bộn bề khi trống trơn

Chắc em giận lắm căm thù lắm

Thù khi chưa kịp cả dỗi hờn

Nhưng ta là vậy từng như vậy

Điên cả bốn mùa chẳng chờ cơn

Chắc em giận lắm căm thù lắm

Vì ta mãi lãng tích thiên nhai

Không dấu gì em đời vẫn đẹp

Khi chẳng có em tháng năm dài.…

23.09.12

TN

BỮA NỌ

thay-thuan-nghia

Những ngày xưa thơ thẩn… khẹc..khẹc..khẹc….

BỮA NỌ

Ngày nao… bữa nọ…hôm nào…

lươn khươn lạc giữa tào lao nỏ mồm

điếu tình chẳng dám bờm xơm

mà môi đã rít sợi buồn loang bay

Bờ đâu để ngả bắp cày

cho non cỏ thả cả bầy sừng cưa…( hehehehe…)

rạ rơm đã ở cuối mùa

có cất nghé ọ cũng thua vũng đời

Chậm chân đục tiếng ru hời

vẫn thương cho cạn hết lời ruộng nương

ngày nao…bữa nọ…cố hương

tôi ngồi ủ mối thèm thuồng chân đê…

19.09.17

Thuận Nghĩa

EM VỀ… NGỌT TIẾNG…RU HỜI

Thơ cũ (nhịp 2/6), Nhạc mới (tùm lum)… hì hì…

EM VỀ… NGỌT TIẾNG…RU HỜI

một hôm em về đồng rộng

một hôm em về khơi xa

hình như anh ngồi trên cát

khe tay vốc chảy nuột nà

hình như anh ngồi với hát

vuốt lời có cánh bay qua

đám mây dưới lời bàng bạc

môi em trôi dải lụa là

một hôm em về tán lá

một hôm em về gốc cây

anh như dế mèn thuở nọ

tanh tách đá hẫng chân ngày

anh như dế mèn năm ấy

phiêu lưu trong tiếng ru đêm

môi rằm ngang trời ngầy ngậy

cắn lên anh miếng dịu mềm

một hôm em về ghế đá

một hôm em về công viên

anh thành một nhành cỏ úa

run lên dưới gót ảo huyền

một hôm đột nhiên là thật

(ước thế có làm sao không?)

bàn tay nắm nhau rất chặt

mình đi đến tận vô cùng

là hôm rất chi dễ chịu

anh như cái gã thợ cày

ngửa nằm bên bờ ruộng cạn

ngắm nhìn cò lã lơi bay

và em con chim chiền chiện

lích chích trên nhành bông lau

được không xin làm ngọn gió

vời nâng cánh em qua đầu

và em con chuồn chuồn ớt

về cay cay một khoảng đời

anh tô lên hoàng hôn đỏ

hẹn một chân trời sinh sôi

anh tô lên đôi mày ấy

màu của buổi chiều vô ưu

một hôm em về là vậy

giấc anh lìm lịm ngủ vùi

một hôm em về là vậy

ngọt lành đưa những tao nôi

anh như những ngày thơ dại

bình yên trong tiếng ru hời…

Thuận Nghĩa

TRU TRÁO TÓC XƯA…

Sóng không cũ cũng chẳng bao giờ mới

Bến ngày xưa giờ vẫn bến bờ nay

Nên bởi vậy biển cần chi gió nữa

Như chẳng cần em mà đợi tóc bay

Thì thế đó đám vỏ sò vỏ hến

Tấp nên bờ thành giới hạn bao la

Em biết không tất thảy miền rộng lớn

Cuối tầm nhìn chỉ vệt nhỏ nhạt nhòa

Không cũ- mới nhưng anh cần ngọn sóng

Không có em thì đợi gió mây bay

Em sẽ nghĩ suốt đời anh mâu thuẫn

Tự mình giăng tự sập bẫy đọa đày

Và có lẽ cú này em nói đúng

Những lời ấy là nghĩ đóng như đinh

Khát cơn buồn cho phút giây cảm lạ

Anh lăn lóc thoi thóp… một cuộc tình

Là nói vậy nhưng trong chiều hưng phế

Chợt như là thấy biển có rưng rưng

Không có lẽ nói toạc ra là nhớ

Nhớ bờ môi trong một bữa điên khùng

Là bữa đó chỉ một lần chân thật

Thấy cánh buồm khát vọng cuối chân mây

Anh đã lỡ hôn tóc em một phát

Để cơn đau thấm tận mãi lúc này

Cũng thú thật trăm ngàn lần láo toét

Chỉ một lần lỡ dại trái tim rung

Nếu như được quay lại ngày bữa đó

Sẽ dằn lòng hôn gió phía muôn trùng

Thì lúc này trong cuối tuần lãng vẹo

Khi không còn nhiều việc để lo toan

Anh chẳng phải loành quành mò ra biển

Cho hẫng vương xé buốt vệt nắng tàn

Anh chẳng cần nhìn con còng xe cát

Mà cầu may thấy vệt xước tóc mai

Khỏi tru tráo xõa tay vào sóng lạnh

Tìm long lanh mươn mướt mái buông dài

Thì lúc này biển chẳng buồn ngây dại

Và trong anh sóng đâu vỗ vô biên

Anh chẳng cần dõi tầm nhìn thăm thẳm

Để day dứt trôi về phía tóc hiền

Thuận Nghĩa