Làm chủ hơi thở có nghĩa là gì?

Có một nghịch lý rất đáng suy ngẫm: hơi thở là thứ chúng ta làm từ giây phút đầu tiên của cuộc đời, nhưng phần lớn con người chưa bao giờ thực sự học cách thở. Và càng thú vị hơn, làm chủ hơi thở không có nghĩa là bắt hơi thở phải phục tùng mình trong từng giây. Vậy làm chủ hơi thở có nghĩa là gì?

Ở tầng đơn giản nhất, làm chủ hơi thở là nhận biết được mình đang thở như thế nào và có khả năng điều chỉnh nó khi cần. Ở tầng sâu hơn, người tập có thể phối hợp hơi thở với tư thế, vận động, âm thanh và trạng thái tinh thần. Nhưng khi công phu dần thuần thục, một nghịch lý khác lại xuất hiện: người tập không còn phải chăm chăm “điều khiển” từng hơi nữa. Hơi thở trở nên tự nhiên hơn, sâu hơn, chậm hơn, êm hơn và hòa vào toàn bộ hoạt động của thân.

Trong con đường luyện Khí Công, đây là một chuyển biến rất quan trọng. Người mới thường hỏi cách lấy hơi, giữ hơi, kéo dài hơi. Người luyện lâu hơn lại bắt đầu hỏi một câu khác: làm thế nào để thân đủ yên, đủ mềm và đủ thuận để hơi tự vận hành?

lam-chu-hoi-tho-co-nghia-la-gi

Table of Contents

Làm chủ hơi thở không phải là kiểm soát hơi thở mọi lúc

Hai chữ “làm chủ” rất dễ khiến người ta nghĩ đến sự kiểm soát tuyệt đối.

Hít vào phải đúng bốn giây. Thở ra phải tám giây. Bụng phải phình đúng mức. Một phút phải thở đúng sáu lần. Mọi nhịp thở đều phải được ý thức giám sát.

Nếu phải sống như vậy cả ngày, hơi thở sẽ nhanh chóng trở thành một công việc mệt mỏi.

Làm chủ không phải là kiểm soát liên tục. Làm chủ là khi bạn có khả năng:

  • Nhận ra hơi thở của mình đang thay đổi.
  • Biết khi nào mình đang thở nông, gấp hoặc căng.
  • Có thể làm hơi thở dịu xuống khi cần.
  • Biết sử dụng cơ hoành thay vì luôn rướn ngực và vai.
  • Có thể phối hợp hơi thở với một động tác hoặc công pháp.
  • Và quan trọng nhất: biết lúc nào nên ngừng điều khiển để hơi thở trở lại tự nhiên.

Người làm chủ một kỹ năng không phải người luôn phải nghĩ về kỹ năng ấy. Người lái xe thành thạo không còn phải nhẩm từng thao tác chân ga, chân phanh. Hơi thở cũng vậy: điểm đến của luyện tập không phải kiểm soát ngày càng nhiều, mà là cần kiểm soát ngày càng ít trong khi chất lượng hơi thở ngày càng tốt.

Từ hơi thở vô thức đến hơi thở có ý thức

Hơi thở có một đặc điểm rất đặc biệt: nó vừa diễn ra tự động, vừa có thể được điều chỉnh chủ động.

Khi bạn ngủ, bạn vẫn thở mà không cần ra lệnh. Nhưng ngay lúc này, bạn cũng có thể chủ động hít chậm lại, thở dài hơn hoặc dừng hơi trong một khoảng ngắn.

Chính đặc điểm nằm giữa tự động và chủ động khiến hơi thở trở thành một đối tượng đặc biệt trong nhiều hệ thống luyện thân và Khí công.

Giai đoạn đầu tiên của việc làm chủ hơi thở không phải điều tức phức tạp. Đó chỉ là học cách nhìn thấy cái đang diễn ra.

Bạn có thể tự hỏi:

  • Tôi đang thở bằng mũi hay miệng?
  • Ngực hay bụng chuyển động nhiều hơn?
  • Vai có nhấc lên mỗi khi hít vào không?
  • Hơi thở có tiếng rít không?
  • Thở ra có tự nhiên hay phải dùng sức?
  • Khi căng thẳng, hơi của tôi thay đổi như thế nào?

Chỉ riêng khả năng quan sát ấy đã là bước đầu của việc làm chủ. Người chưa nhận ra hơi thở của mình đang làm gì thì rất khó điều chỉnh nó đúng cách.

Đây là lý do chủ đề Quan sát hơi thở đúng cách nên được đặt trước rất nhiều kỹ thuật luyện hơi khác.

Cấp độ thứ nhất: nhận biết hơi thở

Nếu phải mô tả con đường làm chủ hơi thở thành từng tầng, tầng đầu tiên có lẽ là nhận biết.

Ở mức này, người tập chưa cần thay đổi gì nhiều. Chỉ quan sát:

Điều cần quan sát Câu hỏi dành cho người tập
Đường thở Tôi đang thở qua mũi hay miệng?
Vị trí vận động Ngực, bụng hay vai đang chuyển động rõ nhất?
Nhịp Hơi đang nhanh hay thong thả?
Độ sâu Hơi nông hay tương đối sâu?
Độ êm Hơi có nhẹ hay phát tiếng rõ?
Cảm giác Tôi có thấy thiếu khí, phải hít bù hoặc căng ngực không?

Khả năng quan sát càng tinh tế, người tập càng ít phải dựa vào những khuôn mẫu bên ngoài.

Cấp độ thứ hai: học lại sự vận động của cơ hoành

Sau nhận biết là thân thể.

Rất nhiều người khi bắt đầu luyện hơi lập tức chú ý đến thời gian: phải hít bao nhiêu giây, thở bao nhiêu giây. Nhưng trước thời gian còn có một vấn đề quan trọng hơn: cơ thể đang tạo ra hơi thở bằng cách nào?

Cơ hoành đóng vai trò đặc biệt quan trọng trong hô hấp. Khi hít vào, cơ hoành co và hạ xuống; khi thở ra, nó trở lên. Thành bụng và phần dưới lồng ngực vì thế cũng có sự vận động tương ứng.

Người quen thở nông ở phần trên lồng ngực có thể phải học lại cảm giác này. Nhưng “học thở bụng” không có nghĩa là dùng sức đẩy bụng ra trước.

Bụng chuyển động phải là hệ quả của cơ chế thở chứ không phải một màn trình diễn hình thức.

Người chưa rõ nền tảng này nên đọc Thở ngực và thở bụng khác nhau như thế nào?Thở cơ hoành là gì?.

Cấp độ thứ ba: làm chủ nhịp mà không cưỡng ép nhịp

Sau khi cơ thể bớt căng và hơi thở trở nên tự nhiên hơn, người tập mới có thể từng bước điều chỉnh nhịp.

Đây là lúc xuất hiện những yếu tố như:

  • Làm chậm hơi hít vào.
  • Thở ra mềm và dài hơn.
  • Giảm tiếng động của hơi.
  • Giảm sự giật cục giữa hít và thở.
  • Dần tạo một chu kỳ đều hơn.

Tuy nhiên, đây cũng là nơi dễ mắc sai lầm nhất.

Nhiều người cho rằng làm chủ hơi thở nghĩa là thở càng chậm càng giỏi. Thế là họ cố giảm nhịp, nín hơi hoặc kéo từng hơi cho đến khi bắt đầu thiếu khí.

Đó không phải là mục tiêu.

Một hơi thở chậm chỉ thực sự có giá trị khi nó vẫn thoải mái, mềm và không cần đấu tranh với phản xạ hô hấp.

Bài Cách tập hơi thở dài, chậm và êm là bước tiếp theo phù hợp cho người đã bắt đầu cảm nhận được nền tảng này.

Làm chủ hơi thở không phải nín thở thật lâu

Đây là một trong những hiểu lầm phổ biến nhất.

Một người có thể nín thở lâu nhờ luyện tập. Nhưng khả năng ấy không đồng nghĩa với việc toàn bộ hệ thống hơi thở của họ đã được làm chủ.

Ngược lại, một người có hơi thở rất tự nhiên, ổn định và biết điều chỉnh theo hoàn cảnh có thể không quan tâm đến thành tích nín thở.

Cần phân biệt:

Khả năng Ý nghĩa
Nín thở lâu Một khả năng chuyên biệt có thể được rèn luyện
Thở chậm Giảm tốc độ chu kỳ hô hấp trong giới hạn thoải mái
Thở sâu Liên quan đến cơ chế hô hấp và mức độ thông khí, không đơn giản là hít thật đầy
Làm chủ hơi thở Khả năng nhận biết, điều chỉnh và phối hợp hơi thở phù hợp với trạng thái và phương pháp thực hành

Vì vậy, đừng lấy đồng hồ bấm giờ làm thước đo duy nhất của công phu.

Cấp độ thứ tư: phối hợp hơi thở với vận động

Đây là lúc hơi thở rời khỏi chiếc ghế tập và đi vào cơ thể đang chuyển động.

Hãy thử đi bộ và quan sát. Khi bước nhanh hơn, hơi thay đổi. Khi cúi xuống, ngực bụng thay đổi. Khi nâng tay, xoay thân hoặc chuyển trọng tâm, không gian của lồng ngực và cơ hoành cũng thay đổi.

Trong luyện Khí công tại ThuanNghia.com, hơi thở không phải một phần tách biệt khỏi động tác. Một tầng quan trọng của công phu là học cách để hơi và thân không đánh nhau.

Động tác không ép hơi.

Hơi không cản động tác.

Thân chuyển thì hơi cũng có chỗ để chuyển.

Đây là một trong những lý do Chèo Đò Công có ý nghĩa quan trọng trong việc luyện Hơi Thở Bụng – Phúc Hồ Lô. Người tập không chỉ ngồi phân tích hơi thở mà học nó trong chuyển động.

Phúc Hồ Lô: khi “thở bụng” không còn chỉ là cái bụng

Trong hệ thống của Thầy Lê Thuận Nghĩa, Phúc Hồ Lô – Thở bụng – Thở bình là một nền tảng quan trọng.

Nhưng càng đi sâu, người học càng phải rời khỏi hình dung quá đơn giản rằng thở bụng chỉ là “bụng phình ra rồi hóp vào”.

Khi cơ hoành vận động tốt hơn và thân thể bớt cứng, sự tham gia có thể được cảm nhận ở một vùng rộng hơn: bụng, hông, phần lưng dưới và lồng ngực dưới cùng liên quan đến sự thay đổi áp lực của hơi thở.

Đây là một bước chuyển quan trọng trong câu hỏi làm chủ hơi thở có nghĩa là gì.

Ban đầu, ta muốn điều khiển một cái bụng.

Sau đó, ta bắt đầu nhận ra mình đang luyện một cơ cấu hô hấp của toàn thân.

Cấp độ thứ năm: hơi thở đi cùng tâm

Không cần những lý thuyết huyền bí mới nhận ra điều này.

Khi sợ hãi, hơi thở thay đổi.

Khi tức giận, hơi thở thay đổi.

Khi chạy nhanh, hơi thở thay đổi.

Khi ngủ sâu, hơi thở cũng khác.

Hơi thở luôn phản ánh trạng thái của cơ thể và tâm trí ở một mức độ nào đó.

Nhưng mối quan hệ này không chỉ đi một chiều. Khi chủ động làm hơi thở chậm và nhẹ hơn trong giới hạn thoải mái, nhiều người cũng cảm nhận cơ thể dần dịu xuống.

Vì thế, một người biết quan sát hơi thở có thể dùng chính nó như một tín hiệu: “Có điều gì đang xảy ra trong thân và tâm của mình?”

Đôi khi trước cả khi nhận ra mình căng thẳng, ta đã thấy hơi trở nên ngắn và ngực bắt đầu siết lại.

Nhận biết được tín hiệu ấy cũng là một hình thức làm chủ.

Nhưng không phải mọi thay đổi của hơi thở đều nên được “sửa”

Đây là một điểm rất quan trọng.

Nếu bạn đang chạy nhanh, hơi thở tăng lên là bình thường.

Nếu vừa leo cầu thang, cơ thể cần thông khí nhiều hơn.

Nếu đang nói, hát hoặc phát âm trong một công pháp, cấu trúc hơi cũng khác.

Làm chủ hơi thở không có nghĩa là giữ một kiểu thở “đẹp” trong mọi tình huống.

Hơi thở tốt là hơi thở biết thích nghi.

Trong trạng thái tĩnh, nó có thể nhẹ và chậm.

Trong vận động, nó có thể nhanh hơn.

Trong một bài phát âm, hơi thở ra có thể được sử dụng có chủ đích.

Trong một công pháp khác, nhịp thở lại được tổ chức theo một cấu trúc riêng.

Chính khả năng thay đổi đúng lúc mới thể hiện mức độ làm chủ cao hơn.

Hít bằng mũi hay miệng cũng không phải một luật tuyệt đối

Trong trạng thái nghỉ ngơi thông thường, mũi thường là đường hô hấp nên được ưu tiên. Nhưng điều này cũng không nên biến thành giáo điều.

Người luyện cần phân biệt giữa thở miệng như một thói quen kéo dàithở ra qua miệng có chủ đích trong một kỹ thuật.

Có những phép luyện sử dụng âm thanh. Khi ấy môi, lưỡi, khoang miệng và luồng hơi đều trở thành một phần của kỹ thuật.

Vì vậy, người muốn hiểu sâu câu hỏi này có thể đọc Thở bằng mũi hay bằng miệng tốt hơn?.

Làm chủ hơi thở trong Khí công khác gì tập breathing exercise?

Một bài tập hô hấp có thể chỉ cần một kỹ thuật đơn lẻ: hít theo thời gian nhất định, thở theo thời gian nhất định và thực hiện trong vài phút.

Khí công có thể rộng hơn nhiều.

Trong một hệ thống công pháp, hơi thở có thể liên hệ đồng thời với:

  • Thân: tư thế, trục cơ thể, động tác và độ buông lỏng.
  • Hơi: nhịp, độ sâu, đường đi của luồng khí và cách thở ra.
  • Ý: sự chú ý và cách người tập đặt tâm vào quá trình thực hành.
  • Âm: trong những phương pháp sử dụng phát âm.
  • Nhịp: mối quan hệ giữa chu kỳ động tác và chu kỳ hô hấp.

Đó là lý do không nên tách một kỹ thuật thở ra khỏi hệ thống rồi cho rằng nó đại diện cho toàn bộ Khí Công.

Chèo Đò Công: từ điều khiển hơi đến để hơi hòa vào thân

Chèo Đò Công là một ví dụ thú vị cho tiến trình này.

Người mới có thể phải chủ động nhớ:

  • Khi nào hít.
  • Khi nào thở.
  • Bụng đang vận động ra sao.
  • Động tác đang ở đâu.

Ban đầu, tất cả giống như nhiều mảnh riêng biệt.

Nhưng khi tập đủ lâu, mục tiêu không phải tiếp tục chia cơ thể thành hàng loạt mệnh lệnh. Động tác và hơi thở dần nối lại thành một chỉnh thể.

Đó là một dấu hiệu rất quan trọng của tiến bộ: người tập không còn “gắn hơi thở vào động tác” một cách máy móc nữa. Hơi và động tác bắt đầu cùng nhau vận hành.

Thiên Lý Tiêu Dao: làm chủ không có nghĩa chỉ biết một kiểu thở

Một người chỉ biết duy nhất một kiểu hơi thở rồi cố áp nó lên tất cả công pháp chưa thể gọi là thực sự làm chủ hơi thở.

Thiên Lý Tiêu Dao trong hệ thống của Thầy liên hệ đến các tầng luyện hơi thở 2 thì. Những phương pháp như Âm Dương Thủ hoặc Tán Hương Công lại có cấu trúc riêng.

Điều cần hiểu ở đây không phải kỹ thuật chi tiết của từng công pháp, mà là một nguyên tắc:

Làm chủ hơi thở là có khả năng sử dụng hơi phù hợp với phương pháp, chứ không phải biến mọi phương pháp thành cùng một kiểu thở.

Những dấu hiệu cho thấy bạn chưa thực sự làm chủ hơi thở

Một số biểu hiện rất dễ nhận ra:

  • Chỉ cần chú ý đến hơi là lập tức thở gượng.
  • Luôn cố hít thật đầy.
  • Phải nhấc vai mới cảm thấy đủ khí.
  • Muốn phình bụng càng lớn càng tốt.
  • Coi số giây nín thở là thành tích chính.
  • Áp một công thức hít – giữ – thở cho mọi hoàn cảnh.
  • Tập xong thường chóng mặt hoặc phải hít bù.
  • Không thể trở lại hơi thở tự nhiên sau khi kết thúc bài tập.

Những điều này không có nghĩa người tập “kém”. Chúng đơn giản cho thấy hơi thở vẫn đang được điều khiển bằng quá nhiều nỗ lực có ý thức.

Những dấu hiệu cho thấy hơi thở đang dần được làm chủ

Sự tiến bộ thường tinh tế hơn rất nhiều:

  • Nhận ra mình đang căng trước khi căng quá mức.
  • Vai và cổ ít tham gia không cần thiết.
  • Cơ hoành vận động tự nhiên hơn.
  • Hơi thở có thể chậm lại mà không thấy thiếu khí.
  • Thở ra dài hơn nhưng không cần ép.
  • Hơi mũi nhẹ hơn, ít tiếng hơn.
  • Hơi thở dễ dàng phối hợp với động tác.
  • Sau khi ngừng chủ động điều chỉnh, hơi tự nhiên vẫn tương đối ổn định.

Dấu hiệu cuối cùng đặc biệt đáng chú ý.

Nếu chỉ khi tập trung cao độ bạn mới có một hơi thở “đẹp”, nhưng vừa thôi chú ý là mọi thứ lập tức sụp đổ, kỹ năng ấy vẫn chưa thực sự đi vào thân.

Con đường từ “điều khiển” đến “thuận theo”

Có thể hình dung quá trình luyện hơi thành bốn bước:

Giai đoạn Đặc điểm
1. Không biết Hơi diễn ra hoàn toàn vô thức, người tập ít nhận biết thói quen của mình
2. Quan sát Bắt đầu nhận biết ngực, bụng, nhịp, độ căng và đường thở
3. Điều chỉnh Chủ động sửa một số thói quen, luyện cơ hoành, nhịp và sự phối hợp
4. Tự nhiên hóa Kỹ năng đi vào thân, cần ít sự điều khiển hơn nhưng hơi thở lại ổn định hơn

Đây có lẽ là một câu trả lời sâu hơn cho làm chủ hơi thở có nghĩa là gì.

Làm chủ không phải bắt hơi thở nghe lời mình. Làm chủ là hiểu nó đủ sâu để không cần liên tục can thiệp vào nó.

Đừng cố làm chủ hơi thở bằng sức

Nếu hơi thở bắt đầu gây chóng mặt, tê quanh miệng, tức ngực, hoảng hốt hoặc cảm giác thiếu khí rõ, hãy dừng việc điều khiển và trở lại thở tự nhiên.

Đừng nghĩ rằng khó chịu là dấu hiệu của “khí đang chạy” hoặc công phu đang tăng.

Đặc biệt, những kỹ thuật có giữ hơi dài, tăng thông khí mạnh hoặc điều tức phức tạp không nên được tự ý đẩy đến giới hạn chỉ để thử khả năng của bản thân.

Người có triệu chứng khó thở, đau ngực, ngất, tim đập bất thường hoặc bệnh tim phổi cần phân biệt rõ giữa luyện hơi thở và việc cần được đánh giá y khoa.

Làm chủ hơi thở để làm gì?

Câu hỏi này có lẽ quan trọng hơn việc một phút bạn thở bao nhiêu lần.

Trong đời sống, làm chủ hơi thở giúp chúng ta có thêm khả năng nhận biết và điều chỉnh trạng thái của mình.

Trong luyện thân, nó giúp hơi không cản trở chuyển động.

Trong Khí công, nó tạo nền tảng để bước vào những phương pháp phối hợp hơi, thân và ý sâu hơn.

Nhưng nếu chỉ luyện để khoe mình nín được bao lâu hoặc thở được bao nhiêu giây, chúng ta rất dễ bỏ mất phần quan trọng nhất.

Hơi thở không phải một kỷ lục.

Nó là một chức năng sống được đem trở lại dưới ánh sáng của sự nhận biết.

Từ làm chủ hơi thở đến làm chủ chính mình

Đây là nơi câu chuyện về hơi thở trở nên thú vị nhất.

Bạn đang tức giận và nhận ra hơi mình gấp.

Bạn đang căng thẳng và phát hiện vai mình đã nhấc lên.

Bạn đang cố làm điều gì đó quá sức và nhận thấy mình vô thức nín hơi.

Khoảnh khắc nhận ra ấy tạo ra một khoảng cách rất nhỏ giữa phản ứng tự độngsự lựa chọn có ý thức.

Ta có thể buông vai.

Ta có thể thở ra nhẹ hơn.

Ta có thể dừng lại trước khi tiếp tục.

Ở nghĩa này, luyện hơi thở không còn chỉ là luyện phổi.

Nó trở thành một cách học về chính thân thể mình.

Đây cũng là một trong những lý do tôi nhìn Khí công như một con đường có thể luyện tập suốt đời. Càng tập, người ta càng nhận ra những việc rất nhỏ như đứng, bước, buông vai hay thở đều chứa những tầng hiểu biết mà lúc ban đầu mình chưa từng nhìn thấy.

Cuối cùng, làm chủ hơi thở có nghĩa là gì?

Làm chủ hơi thở có nghĩa là gì? Không phải bắt nó dài nhất. Không phải làm nó chậm nhất. Không phải nín lâu nhất. Và càng không phải kiểm soát nó từng giây trong ngày.

Làm chủ hơi thở là biết hơi của mình đang ở đâu, hiểu cơ thể đang thở như thế nào, có khả năng điều chỉnh khi cần và biết buông sự điều chỉnh khi không còn cần thiết.

Ở mức sâu hơn, hơi thở không còn đứng riêng một mình. Nó hòa cùng tư thế, vận động, sự chú ý và công pháp.

Và có lẽ tầng thú vị nhất của sự làm chủ là khi người tập không còn cảm thấy mình đang “làm” một hơi thở.

Hơi vào.

Hơi ra.

Thân chuyển.

Tâm biết.

Không cưỡng ép.

Không chạy theo thành tích.

Khi ấy, làm chủ không còn mang nghĩa nắm giữ. Nó bắt đầu mang nghĩa hiểu, thuận và tự nhiên.

Câu hỏi thường gặp

1. Làm chủ hơi thở có phải là luôn kiểm soát nhịp thở không?

Không. Mục tiêu không phải kiểm soát từng hơi suốt ngày. Người làm chủ hơi thở có khả năng nhận biết và điều chỉnh nó khi cần, nhưng cũng có thể để hệ hô hấp trở lại vận hành tự nhiên. Khi luyện tốt hơn, người tập thường cần ít nỗ lực chủ động hơn chứ không phải nhiều hơn.

2. Làm sao biết mình đã bắt đầu làm chủ được hơi thở?

Một dấu hiệu tốt là bạn bắt đầu nhận ra rất sớm khi hơi trở nên nông, gấp hoặc căng và có thể đưa nó trở lại trạng thái dễ chịu mà không cần dùng sức. Cơ hoành vận động tự nhiên hơn, vai bớt gồng và hơi có thể chậm lại mà không xuất hiện nhu cầu hít bù cũng là những dấu hiệu tích cực.

3. Nín thở càng lâu có phải làm chủ hơi thở càng tốt?

Không. Khả năng nín thở là một kỹ năng chuyên biệt và không đại diện cho toàn bộ chất lượng hô hấp. Một người thực sự làm chủ hơi thở cần có khả năng thích nghi, điều chỉnh nhịp, sử dụng cơ hoành và phối hợp hơi với hoạt động, chứ không chỉ có một con số giữ hơi ấn tượng.

4. Người mới nên bắt đầu làm chủ hơi thở từ đâu?

Hãy bắt đầu bằng việc quan sát hơi thở tự nhiên, sau đó học nhận biết chuyển động của cơ hoành, giảm căng ở vai – cổ – bụng và tập hơi thở nhẹ nhàng trước khi cố kéo dài hoặc giữ hơi. Những chủ đề như Tư thế nào tốt nhất để tập thở?Cách tập hơi thở dài, chậm và êm là những bước tiếp theo phù hợp.

5. Trong Khí công, làm chủ hơi thở có phải mục tiêu cuối cùng không?

Hơi thở là một nền tảng rất quan trọng nhưng không nên tách khỏi toàn bộ hệ thống thực hành. Trong các công pháp của Thầy Lê Thuận Nghĩa, hơi còn liên hệ với thân, động tác, ý và đôi khi cả âm thanh. Vì vậy, làm chủ hơi thở là một cánh cửa quan trọng, nhưng cánh cửa ấy mở vào một không gian luyện tập rộng hơn. Người muốn hiểu hệ thống có thể bắt đầu từ Tại Sao Bạn Nên Học Khí Công Với Thầy Lê Thuận Nghĩa?.

2 thoughts on “Làm chủ hơi thở có nghĩa là gì?”

Leave a Comment