Nên Tập Khí Công Vào Giờ Nào? Chọn Đúng Thời Điểm Để Thân – Tức – Tâm Cùng Thuận
Nên tập khí công vào giờ nào? Có người nhất định phải dậy từ 4 giờ sáng vì tin rằng đó là lúc “khí trời tinh khiết nhất”. Có người chỉ tập vào giờ Tý. Người khác lại căn giờ kinh mạch theo Tý Ngọ Lưu Chú. Nhưng nếu cứ mải tìm một “giờ linh thiêng” đến mức hôm nào lỡ giờ là bỏ tập, chúng ta có thể đã đặt chiếc đồng hồ lên trên thứ quan trọng nhất của Khí công: công phu.
Trong Khí công truyền thống, thời gian luyện tập thực sự có ý nghĩa. Một số công pháp được quy nạp với mùa, thời thần, tạng phủ hoặc nhịp vận hành theo hệ thống lý luận cổ truyền. Chính trong Lục Tự Khí Công, Thầy Lê Thuận Nghĩa cũng ghi rõ từng âm có khoảng thời gian tương ứng trong ngày. Nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng có một giờ duy nhất thích hợp cho tất cả công pháp và tất cả mọi người.
Với phần lớn người tập dưỡng sinh, thời điểm tốt nhất trước tiên phải là lúc cơ thể tỉnh táo, bụng không quá no, tinh thần tương đối ổn định, môi trường thuận lợi và quan trọng nhất là có thể duy trì đều đặn. Sau nền tảng ấy, khi đã đi vào một công pháp cụ thể, người học mới xét sâu hơn đến thời của bài tập, âm dương, mùa, thời thần và các nguyên tắc riêng của pháp mình đang luyện.

Nên tập khí công vào giờ nào? Không có một “giờ vàng” cho mọi công pháp
Đây là điều cần nói ngay từ đầu.
Khí công không phải một bài tập duy nhất.
Có Động công.
Có Tĩnh công.
Có công pháp thiên về điều tức.
Có pháp sử dụng âm thanh.
Có những bài vận động toàn thân.
Có những tầng nội luyện sâu hơn.
Vì vậy, hỏi “nên tập khí công vào giờ nào?” mà chưa hỏi “đang tập công pháp nào?” thì câu hỏi vẫn còn thiếu một nửa.
Một bài vận động nhẹ buổi sáng không giống một bài Tĩnh công trước khi ngủ. Lục Tự Khí Công có hệ thống quy nạp thời gian riêng. Những pháp luyện theo Tý Ngọ Lưu Chú lại đặt thời thần trong một hệ quy chiếu khác. Một bài cần sự tỉnh táo cao cũng không nên được tập khi cơ thể đang buồn ngủ đến mức không kiểm soát nổi tư thế và hơi thở.
Thời của công pháp phải được hiểu cùng với pháp.
Trong Lục Tự Khí Công của Thầy Lê Thuận Nghĩa, từng âm còn ứng với thời gian trong ngày
Đây là điểm rất đáng chú ý trong hệ thống tài liệu của Thầy Lê Thuận Nghĩa.
Trong phần trình bày các nguyên tắc căn bản của Lục Tự Khí Công, ngoài việc quy nạp sáu âm với tạng phủ, tình chí, ngũ hành và bốn mùa, Thầy còn ghi lại sự tương ứng với thời gian trong ngày.
| Âm | Khoảng thời gian được quy nạp | Liên hệ chính trong hệ thống Lục Tự |
|---|---|---|
| HƯ | 4:00 – 8:00 | Can – Đởm |
| HU | 8:00 – 10:00 | Tam Tiêu – Tâm bào |
| HA | 10:00 – 13:00 | Tâm – Tiểu trường |
| HÔ | 13:00 – 15:00 | Tỳ – Vị |
| HI | 15:00 – 20:00 | Phế – Đại trường |
| SUY | 20:00 – 4:00 hôm sau | Thận – Bàng quang |
Điểm sâu sắc ở đây là Thầy không trình bày Lục Tự như sáu âm đứng riêng lẻ. Các âm được đặt vào một mạng lưới gồm tạng phủ – ngũ hành – tình chí – mùa – thời gian.
Đó là cách tư duy đặc trưng của hệ thống dưỡng sinh và Y học cổ truyền: con người không được tách khỏi nhịp vận động của thời gian.
Tuy nhiên, cần hiểu cho đúng: bảng trên là hệ quy nạp của Lục Tự Khí Công, không phải bảng giờ bắt buộc cho toàn bộ thế giới Khí công.
Vì sao Thầy còn bàn đến mùa và thời trong Khí công?
Trong tư duy dưỡng sinh cổ truyền, con người không phải một cỗ máy vận hành y hệt nhau 24 giờ mỗi ngày và 365 ngày mỗi năm.
Ngày có sáng – trưa – chiều – đêm.
Năm có Xuân – Hạ – Thu – Đông.
Cơ thể cũng có lúc tỉnh, lúc mệt, lúc vận động, lúc cần nghỉ.
Trong Lục Tự Quyết, sự tương ứng còn được mở rộng theo mùa:
- HƯ ứng với mùa Xuân;
- HA ứng với mùa Hạ;
- HÔ ứng với thời gian giao mùa;
- HI ứng với mùa Thu;
- SUY ứng với mùa Đông;
- HU cũng được đặt trong hệ quy nạp riêng của Tam Tiêu.
Tinh thần nằm phía sau cách phân loại ấy là một chữ rất quan trọng: Thuận.
Không cưỡng thân.
Không cưỡng tức.
Không cưỡng thời.
Người luyện quan sát hoàn cảnh rồi thuận thế mà hành công.
Tý Ngọ Lưu Chú có liên quan gì đến giờ tập Khí công?
Trong nhiều bài viết về kinh mạch, Thầy sử dụng Tý Ngọ Lưu Chú như một hệ quy chiếu của Y học cổ truyền để trình bày thời gian của các đường kinh.
Chẳng hạn khi viết về Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh, Thầy ghi rõ “Kinh chạy giờ Hợi”.
Theo hệ thống Tý Ngọ Lưu Chú truyền thống, một ngày được chia thành 12 thời thần, mỗi thời thần tương ứng khoảng hai giờ hiện đại và được liên hệ với sự vận hành của từng đường kinh.
Người học Khí công Y khoa hoặc những phương pháp vận dụng lý luận kinh lạc có thể cần hiểu lớp kiến thức này.
Nhưng cần phân biệt hai chuyện:
- Một: Tý Ngọ Lưu Chú là một hệ thống lý luận có lịch sử trong Y học cổ truyền.
- Hai: không nên từ đó suy ra rằng khoa học hiện đại đã chứng minh “Khí của một kinh đạt cực đại chính xác trong hai giờ ấy”.
Đối với người học theo hệ thống cổ truyền, đây là một bản đồ để nghiên cứu và thực hành trong chính hệ quy chiếu của nó. Đối với khoa học hiện đại, những tuyên bố sinh lý cụ thể cần được kiểm nghiệm bằng phương pháp riêng.
Giữ được cả hai tầng nhận thức ấy mới tránh được hai cực đoan: mê tín hóa cổ học hoặc phủ định cổ học chỉ vì nó sử dụng một ngôn ngữ khác.
Vậy người bình thường nên tập vào buổi sáng hay buổi tối?
Nếu chưa luyện một công pháp có yêu cầu thời gian đặc biệt, cả buổi sáng và buổi chiều – tối đều có thể tập được.
Mỗi thời điểm có ưu thế khác nhau.
| Thời điểm | Ưu điểm | Cần lưu ý |
|---|---|---|
| Sáng sớm | Yên tĩnh, ít bị công việc chen ngang, dễ tạo thói quen lâu dài | Cơ thể vừa ngủ dậy có thể còn cứng; nên khởi động nhẹ và không điều tức mạnh ngay |
| Buổi sáng sau khi thức dậy một lúc | Cơ thể đã tỉnh hơn, thuận lợi cho động công và luyện tập có chú ý | Tránh tập ngay sau bữa sáng quá no |
| Chiều | Thân thể thường đã vận động và ấm hơn, phù hợp với nhiều bài động công | Cần tránh chen bài tập vào lúc quá đói hoặc quá mệt |
| Đầu buổi tối | Có thể giúp chuyển từ công việc sang trạng thái thư giãn | Không nên tập quá kích thích nếu bản thân dễ khó ngủ |
| Trước ngủ | Một số bài tĩnh, thả lỏng, hơi thở nhẹ có thể phù hợp | Không nên tự thực hiện nín thở dài, điều tức mạnh hoặc những bài làm cơ thể hưng phấn |
Đối với đa số người hiện đại, buổi sáng là một lựa chọn rất thuận tiện, không phải vì cứ 5 giờ sáng là xuất hiện một loại “năng lượng thần bí”, mà vì đây thường là khoảng thời gian ít bị công việc, điện thoại và những nghĩa vụ trong ngày phá vỡ.
Một giờ có thể tập đều mỗi ngày thường giá trị hơn một “giờ đại cát” mà bạn chỉ thực hiện được mỗi tuần một lần.
Có nhất thiết phải tập từ 4–6 giờ sáng?
Không.
Đây là một trong những quan niệm dễ bị tuyệt đối hóa nhất.
Một số truyền thống lựa chọn sáng sớm vì nhiều lý do: môi trường tĩnh, lịch sinh hoạt thuận lợi, khí hậu mát và phù hợp với phương pháp tu tập của họ.
Nhưng nếu một người phải ngủ lúc 1 giờ sáng rồi đặt chuông 4 giờ dậy tập Khí công, kết quả có thể là:
- thiếu ngủ;
- mệt mỏi;
- khả năng tập trung kém;
- hơi thở mất tự nhiên;
- và vài ngày sau bỏ luôn việc luyện tập.
Đó không phải dưỡng sinh.
Đừng hy sinh giấc ngủ chỉ để đạt một giờ luyện mà bạn cho là “đẹp”.
Nếu muốn tập sớm, hãy tổ chức giờ ngủ phù hợp để cơ thể vẫn được nghỉ đầy đủ.
Khí công lúc bình minh có gì đặc biệt?
Sáng sớm có một ưu thế mà nhiều thế hệ người luyện công đều dễ cảm nhận: sự yên.
Đường phố còn ít tiếng động.
Điện thoại ít thông báo.
Công việc chưa bắt đầu.
Gia đình còn chưa bước vào nhịp sinh hoạt của một ngày.
Khoảng yên ấy rất thuận lợi để người luyện đưa tâm trở về thân và hơi thở.
Nếu tập ngoài trời ở nơi không khí tốt, ánh sáng buổi sáng và việc bắt đầu ngày bằng vận động cũng có thể giúp đồng bộ nhịp thức – ngủ của cơ thể.
Nhưng giá trị của bình minh không có nghĩa rằng 9 giờ sáng hay 5 giờ chiều trở thành giờ xấu.
Khoa học hiện đại có tìm thấy một giờ tập hoàn hảo không?
Chưa.
Cơ thể người thực sự có nhịp sinh học khoảng 24 giờ. Nhiệt độ cơ thể, hormone, giấc ngủ – thức và khả năng vận động đều có biến thiên theo thời gian trong ngày.
Thời điểm tập thể dục cũng có thể tương tác với nhịp sinh học.
Tuy nhiên, các nghiên cứu hiện nay chưa cho thấy một giờ duy nhất luôn tối ưu cho tất cả mục tiêu và tất cả mọi người.
Với Khí công điều này càng hợp lý, vì cường độ và mục đích của các công pháp khác nhau rất xa nhau.
Một bài Tĩnh công êm dịu trước ngủ không thể được đánh đồng với một buổi vận động cường độ cao trước ngủ.
Do đó, khoa học hiện đại và kinh nghiệm luyện công truyền thống lại gặp nhau ở một điểm khá thực tế: hãy nhìn vào con người, bài tập và mục đích thay vì chỉ nhìn chiếc đồng hồ.
Có nên tập Khí công vào buổi tối không?
Có thể.
Quan niệm “tập thể dục buổi tối là chắc chắn gây mất ngủ” cũng không hoàn toàn chính xác. Những tổng quan khoa học về vận động buổi tối cho thấy hoạt động thể chất vào buổi tối nhìn chung không nhất thiết làm hỏng giấc ngủ; ảnh hưởng còn phụ thuộc vào cường độ, thời lượng, loại vận động và từng cá nhân.
Với Khí công, điều này càng cần phân loại.
Một bài nhẹ nhàng, thả lỏng, hơi thở tự nhiên có thể rất khác một bài khiến người tập:
- nín hơi;
- dùng lực lớn;
- tập quá lâu;
- tăng hưng phấn;
- hoặc theo đuổi những cảm giác mạnh.
Nếu tập buổi tối xong mà thân thư thái, tâm yên và ngủ bình thường thì thời điểm ấy có thể phù hợp với bạn.
Nếu sau mỗi lần tập khuya lại tỉnh táo quá mức, tim đập nhanh hoặc khó ngủ thì hãy chuyển bài ấy sang sớm hơn thay vì cố ép cơ thể thích nghi với một “giờ chuẩn” nào đó.
Tập Khí công trước hay sau khi ăn?
Đối với nhiều bài Khí công, không nên luyện ngay khi vừa ăn quá no.
Khi bụng đầy, những động tác xoay, gập, hạ tấn hoặc kỹ thuật hơi thở mạnh có thể gây khó chịu.
Ngược lại, quá đói, hạ đường huyết hoặc cơ thể suy kiệt cũng không phải trạng thái tốt để luyện.
Nguyên tắc thực tế là:
- tránh tập mạnh ngay sau bữa ăn lớn;
- nếu vừa ăn nhẹ, tùy cơ thể và công pháp mà có thể nghỉ một thời gian phù hợp;
- không cố tập khi đói đến run, choáng hoặc mất tập trung;
- những bài rất nhẹ có thể linh hoạt hơn các bài vận động hoặc điều tức mạnh.
Điều đáng chú ý là trong bài viết về ăn uống và luyện Khí công, Thầy Lê Thuận Nghĩa cũng nhấn mạnh một tinh thần rất riêng: khi người luyện đã có nội hàm của Hơi Thở, cơ thể ngày càng có khả năng nhận biết điều nó cần, thay vì dùng tư duy để đóng khung mọi sinh hoạt bằng những quy tắc cứng nhắc.
Đó chính là một tinh thần rất đáng giữ khi chọn giờ tập: có nguyên tắc, nhưng không biến nguyên tắc thành xiềng xích.
Có nên tập Khí công lúc đang rất mệt?
Tùy bài và tùy mức độ mệt.
Nếu chỉ là mệt vì ngồi làm việc lâu, một bài vận động nhẹ có thể khiến cơ thể dễ chịu hơn.
Nhưng nếu đang:
- thiếu ngủ nghiêm trọng;
- sốt;
- choáng;
- đau ngực;
- khó thở;
- đang bệnh cấp tính;
- hoặc kiệt sức rõ rệt;
…thì không nên lấy câu “càng yếu càng phải luyện” làm lý do để ép cơ thể.
Dưỡng sinh trước tiên phải biết lúc nào nên động và lúc nào nên nghỉ.
Nên cố định một giờ hay linh hoạt mỗi ngày?
Nếu có thể, một khung giờ tương đối cố định rất có lợi cho việc xây dựng thói quen.
Ví dụ:
- 6:00 mỗi sáng;
- 17:30 sau khi kết thúc công việc;
- hoặc 20:00 mỗi tối đối với một bài nhẹ.
Nhưng “cố định” không có nghĩa hôm nào lỡ 6 giờ thì 6 giờ 15 không được tập nữa.
Đừng để việc luyện Khí công trở thành một dạng ám ảnh nghi thức.
Người luyện lâu dài cần một sự kỷ luật mềm:
có giờ để giữ công, nhưng có sự linh hoạt để giữ đời sống.
Người mới nên ưu tiên giờ nào?
Nếu chưa có yêu cầu riêng từ công pháp hoặc người hướng dẫn, người mới có thể bắt đầu bằng một trong hai khung:
- Buổi sáng: sau khi thức dậy, vệ sinh cá nhân, uống nước nếu cần và để cơ thể tỉnh hẳn rồi tập.
- Chiều hoặc đầu tối: sau công việc, khi chưa ăn quá no và còn đủ tỉnh táo để tập đúng.
Hãy thử một thời điểm trong vài tuần rồi quan sát:
- tôi có duy trì đều không?
- thân thể có dễ vận động không?
- hơi thở có tự nhiên không?
- tâm có dễ tập trung không?
- sau buổi tập tôi tỉnh táo dễ chịu hay mệt hơn?
- nếu tập tối, giấc ngủ có bị ảnh hưởng không?
Đó là cách chọn giờ dựa trên trải nghiệm có quan sát chứ không phải niềm tin mơ hồ.
Nhưng khi đã học một công pháp cụ thể, hãy tôn trọng thời của công pháp
Đây là tầng thứ hai.
Khi mới bắt đầu, duy trì đều đặn là ưu tiên.
Nhưng khi đi vào một hệ thống cụ thể, người học cần tìm hiểu nguyên lý của chính hệ thống đó.
Ví dụ, Lục Tự Khí Công của Thầy không chỉ có khẩu hình và âm thanh mà còn được liên hệ với tạng phủ, mùa và thời gian trong ngày.
Các hệ thống khác như Âm Dương Thủ, Chèo Đò Công, Tán Hương Công và Thiên Lý Tiêu Dao lại có cấu trúc thực hành riêng.
Đừng lấy giờ của Lục Tự áp sang mọi công pháp khác chỉ vì tất cả đều mang tên Khí công.
Học pháp nào, hãy hiểu pháp ấy.
Thời gian luyện bao lâu quan trọng không kém giờ bắt đầu
Có người rất chú ý 5 giờ hay 6 giờ nhưng lại bỏ qua câu hỏi quan trọng hơn:
“Mình đang tập bao lâu và tập với chất lượng thế nào?”
Mười lăm phút tập đúng, thân tương đối thả lỏng, hơi thở ổn định và tâm ở trong bài có thể giá trị hơn một giờ vừa tập vừa nhìn điện thoại.
Người mới không cần bắt đầu bằng thời lượng quá dài.
Có thể đi từ:
- 10–15 phút để làm quen;
- 20–30 phút khi cơ thể đã thích nghi;
- sau đó tăng theo công pháp và khả năng cá nhân.
Với những hệ thống có chương trình huấn luyện cụ thể, thời lượng nên theo hướng dẫn của người dạy.
Đừng cố nín thở chỉ vì đang tập vào “đúng giờ”
Đúng giờ không cứu được một cách tập sai.
Đặc biệt với những pháp liên quan đến Hơi Thở, chất lượng điều tức quan trọng hơn việc chạy theo chiếc đồng hồ.
Trong bài “Ví dụ vậy…”, Thầy nhấn mạnh rất mạnh rằng cốt lõi của Khí công là phương pháp luyện tập để làm chủ Hơi Thở.
Nhưng làm chủ không có nghĩa cưỡng ép.
Nếu tập vào “giờ đẹp” mà:
- nín thở đến chóng mặt;
- gồng ngực;
- cố kéo hơi;
- ép bụng quá mức;
- hoặc tập trong trạng thái cơ thể không chịu nổi;
…thì giờ đẹp cũng không còn nhiều ý nghĩa.
Một lịch tập thực tế cho người bận rộn
Thay vì ám ảnh tìm giờ hoàn hảo, hãy thiết kế một lịch có thể sống cùng nhiều năm.
| Hoàn cảnh | Gợi ý |
|---|---|
| Người làm việc giờ hành chính | 20–30 phút buổi sáng hoặc sau khi tan việc trước bữa tối |
| Người thích sáng sớm | Tập sau khi thức dậy và cơ thể đã tỉnh, miễn vẫn ngủ đủ |
| Người chỉ rảnh buổi tối | Chọn bài vừa sức; theo dõi xem việc tập có ảnh hưởng giấc ngủ không |
| Người lớn tuổi | Ưu tiên lúc cơ thể tỉnh, không quá lạnh, không quá đói và môi trường an toàn |
| Người luyện công pháp chuyên biệt | Ưu tiên thời gian và phương pháp được quy định trong chính công pháp |
Nhìn như vậy, câu hỏi nên tập khí công vào giờ nào không còn là việc tìm một con số duy nhất.
Nó trở thành nghệ thuật tìm đúng thời cho đúng người và đúng pháp.
Ba tầng để chọn đúng giờ tập Khí công
Có thể ghi nhớ rất đơn giản bằng ba tầng.
Tầng 1 – Thuận thân: chọn lúc cơ thể tỉnh táo, không quá no, không quá đói, không kiệt sức và có thể luyện an toàn.
Tầng 2 – Thuận đời: chọn khung giờ thực tế mà bạn duy trì được đều đặn giữa công việc và gia đình.
Tầng 3 – Thuận pháp: khi công pháp có yêu cầu riêng về thời gian, mùa, thời thần hoặc cách hành công, hãy học và tôn trọng nguyên lý của công pháp đó.
Thứ tự này rất quan trọng.
Người mới thường nhảy ngay lên tầng ba, tìm “giờ mở kinh”, “giờ khí vượng”, nhưng tầng một và tầng hai còn chưa giữ nổi.
Hôm nay 4 giờ sáng dậy tập.
Ngày mai mệt quá bỏ.
Ngày kia ngủ quên.
Ba hôm sau thôi luôn.
Như vậy chưa thể gọi là Công.
Nên tập khí công vào giờ nào? Giờ tốt nhất là giờ giúp bạn tích được “Công”
Cuối cùng, nên tập khí công vào giờ nào?
Nếu đang theo một công pháp có quy định thời gian cụ thể, hãy hiểu và thực hành theo hệ thống ấy. Lục Tự Khí Công là một ví dụ rất rõ: Thầy Lê Thuận Nghĩa đã ghi lại mối liên hệ giữa sáu âm với từng khoảng thời gian trong ngày.
Nhưng nếu bạn mới bắt đầu với Khí công dưỡng sinh nói chung, đừng trì hoãn việc luyện chỉ vì chưa tìm được một “giờ vàng”.
Hãy chọn lúc cơ thể thuận, hơi thở thuận, tâm tương đối thuận và cuộc sống cho phép bạn duy trì.
Sáng cũng được.
Chiều cũng được.
Đầu tối cũng có thể được.
Rồi khi công phu sâu hơn, bạn mới từ từ hiểu thêm thời của trời, thời của thân và thời của từng pháp.
Bởi chiếc đồng hồ có thể chỉ cho ta biết mấy giờ.
Nhưng chỉ qua luyện tập lâu dài, ta mới biết lúc nào thân mình thật sự thuận để hành công.
Và cuối cùng, một bài tập lúc 6 giờ sáng không tự nhiên trở thành Khí công chỉ vì nó diễn ra lúc bình minh.
Khí công chỉ thành công phu khi người luyện thật sự bước vào thân, hơi thở và tâm của chính mình.
Người mới có thể bắt đầu từ Khí Công Là Gì?, tiếp tục với Khí Công Có Nguồn Gốc Từ Đâu?, rồi đọc Tại Sao Bạn Nên Học Khí Công Với Thầy Lê Thuận Nghĩa? và Tại Sao Tôi Chọn Khí Công Để Luyện Tập Suốt Đời? để hiểu vì sao Khí công cần được nhìn như một quá trình tích lũy lâu dài chứ không phải tập hợp những mẹo nhỏ về giờ giấc.
Câu Hỏi Thường Gặp Về Giờ Tập Khí Công
Nên tập khí công vào giờ nào là tốt nhất?
Không có một giờ tốt nhất cho mọi người và mọi công pháp. Với người tập dưỡng sinh thông thường, sáng sớm, buổi sáng hoặc chiều – đầu tối đều có thể phù hợp nếu cơ thể tỉnh táo, không quá no và có thể duy trì đều đặn. Nếu công pháp đang học có quy định thời gian riêng thì nên ưu tiên nguyên lý của chính công pháp đó.
Tập Khí công lúc 5 giờ sáng có tốt không?
Có thể rất tốt nếu bạn đã ngủ đủ và cơ thể tỉnh táo. Sáng sớm thường yên tĩnh và dễ xây dựng thói quen. Tuy nhiên, 5 giờ sáng không phải một giờ bắt buộc. Nếu phải cắt giảm giấc ngủ nghiêm trọng để dậy luyện thì điều đó đi ngược tinh thần dưỡng sinh.
Có nên tập Khí công vào buổi tối trước khi ngủ không?
Có thể tập những bài nhẹ nhàng, thả lỏng và phù hợp với cơ thể. Nếu một bài khiến bạn hưng phấn, tim đập nhanh hoặc khó ngủ thì nên chuyển sang thời điểm sớm hơn. Không nên tự thực hiện nín thở dài hoặc điều tức mạnh sát giờ ngủ chỉ vì cho rằng ban đêm “Khí mạnh hơn”.
Lục Tự Khí Công nên tập vào giờ nào?
Trong tài liệu của Thầy Lê Thuận Nghĩa, sáu âm được quy nạp với các khoảng thời gian: HƯ 4–8 giờ, HU 8–10 giờ, HA 10–13 giờ, HÔ 13–15 giờ, HI 15–20 giờ và SUY từ 20 giờ đến 4 giờ sáng hôm sau. Đây là hệ quy nạp riêng của Lục Tự Khí Công và cần được hiểu trong toàn bộ hệ thống tạng phủ – ngũ hành – mùa – thời của pháp này, không nên lấy bảng giờ ấy áp dụng máy móc cho mọi công pháp.
Nếu bận đúng “giờ tốt” thì có nên bỏ buổi tập không?
Không nên. Đối với việc dưỡng sinh lâu dài, tính đều đặn thường quan trọng hơn việc cố giữ một giờ lý tưởng nhưng liên tục bỏ tập. Nếu một công pháp không bắt buộc giờ đặc biệt, hãy chuyển sang khoảng thời gian thuận lợi khác trong ngày. Cái tạo nên Khí công cuối cùng vẫn là chữ “Công” – sự thực hành đúng được tích lũy qua thời gian.